Đốt lò hương cũ

Nhà thơ Trần Dần trong một lá thư đã viết: “… thơ anh, thơ Đinh Hùng muôn đời sống mãi với thi ca Việt Nam…”

Ở đây, cuốn sách này, xuất hiện trở lại với công chúng độc giả sau 47 năm, ngót nghét gần nửa thế kỷ. Thiết nghĩ, sau chừng ấy thời gian, đời sống văn học Việt Nam cũng trải qua vô số biến thiên, xáo trộn, được mất… và cuốn sách này phần nào sẽ tái hiện lại vài câu chuyện văn học sử, vài khoảnh khắc đời thường của những tên tuổi nhà văn, nhà thơ mà từ trước đến giờ chúng ta hằng ngưỡng mộ họ qua từng trang viết hay chỉ là một phần cuộc đời họ có mấy điều đáng để học hỏi. Nên các bạn sẽ không tìm thấy chữ “Thơ” in trên bìa, vì đây là:
“… Đinh Hùng đã nhớ lại và ghi lại cho văn học sử nước nhà những gương mặt văn nhân một thời, đã tạc lại những chân dung văn nghệ sĩ để treo bày trong phòng tưởng niệm vĩnh hằng của văn chương Việt Nam. Họ đã nhờ ông mà vang bóng. Và chính ông cũng để lại bóng mình trên những trang viết này, bên cạnh thơ Đinh Hùng. Sau gần nửa thế kỷ được in ra lần đầu, cuốn sách bây giờ trở lại tay độc giả, cái vang bóng hôm qua vẫn còn lay động đến hôm nay. Những người đã đọc và sẽ đọc cuốn sách này hẳn thấy phập phồng trên câu chữ của Đinh Hùng cái mạch sống văn chương vẫn tuôn chảy qua bao biến thiên thời cuộc, qua đảo điên cuộc sống, và khiến chúng ta cảm động, cảm thông, cảm thương với nhà văn, nhà thơ ở thời kỳ vẫn phảng phất khói lò hương cũ …”

  Khi một người đi ra khỏi cuộc đời một người...

Những hướng sao rơi

Khi miếu đường kia phá bỏ rồi
ta đi tìm những hướng sao rơi
lạc loài theo dấu chân cầm thú
từng vệt dương sa mọc khắc người

sau trái cô sơn, ngày lại ngày
hồn kinh kỳ hiện dưới chân mây
đôi tay vò xé loài hoang thảo
đỏ máu căm hờn trên cỏ cây

rồi những đêm sâu bỗng hiện về
vượn lâm tuyền khóc rợn trăng khuya
đâu đây u uất hồn sơ cổ
từng bóng ma rừng theo bước đi

ta đến sườn non rẽ cỏ gai
sống đây ghi trước mảnh di hài
lẫn trong kiến trúc toà vân thạch
hồn cổ ngồi chung, mộng vẫn dài

từng buổi hoàng hôn xuống lạ kỳ
ta nằm trên cỏ lắng tai nghe…
thèm ăn một chút hoa man dại
rồi ngủ như loài muông thú kia

Trích từ “Đốt lò hương cũ”, Đinh Hùng, 1971
Bài này do thi sĩ Đinh Hùng đọc trên đài phát thanh ngày 4-10-1957.

Có thể bạn quan tâm

%d bloggers like this: