Cho nhẹ lòng nhau

Không ngôn từ hàn lâm, không nhiều tình tiết cao trào, mọi câu chuyện trong tập truyện Cho nhẹ lòng nhau của Đại đức Giác Minh Luật rất nhẹ nhàng, rất trung dung, và cũng rất “đời” qua góc nhìn thật từ bi.

Tác giả: Giác Minh Luật
Nhà xuất bản: NXB Văn Hóa – Văn Nghệ
Công ty phát hành: Saigonbooks

Câu chuyện có thể là chuyện có thật của chính tác giả, ở những ngày xưa cũ, nghĩ về đời từ những thứ rất nhỏ, rất giản đơn; rồi lấy đó làm nền tảng để trưởng thành, chín chắn.

Nhân vật có thể là người tu trưởng thành, lặng lẽ nhìn để thương cho thân phận những con người cùng khổ – mất mẹ, mất niềm tin với đạo hoặc mất cha, mất điểm tựa của cuộc đời; rồi lại rớt nước mắt cùng nỗi khổ của chúng sanh – khi tưởng mất đi đứa con do mình dứt ruột đẻ ra, hoặc rời xa chốn nương thân bình yên – là cửa chùa – để đồng hành cùng mẹ.

Nhân vật là người tu còn rất trẻ, nhưng biết cảm thông cho nỗi khổ của sư huynh đệ của mình – những nỗi khổ xuất phát từ nhớ thương dành cho gia đình, những nỗi khổ bắt nguồn từ dằn vặt khi đứng giữa hai dòng đời và đạo. Những người tu ấy, những nhân vật ấy hiểu tận cùng để hỗ trợ tận cùng khát khao được xuất gia, được trở thành nhà sư, được cống hiến hết mình cho đại chúng.

Thậm chí, nhân vật có thể là “vô hình”, theo sau để quan sát và thấu hiểu cho những nỗi niềm rất riêng của người tu – có thể là ước mơ một lần được nhìn thấy mình trong hình dung có mái tóc, cũng có thể là sự bẽ bàng khi rời chùa bước chân vào dòng đời bạc bẽo phôi pha…

Dùng những hình tượng rất tâm linh – tiếng chuông, “linh hồn” của người cha đã khuất nay được làm chú tiểu, những đoạn trích Kinh – tác giả đã gửi gắm trọn vẹn được ý tứ của mình suốt cả tập, về sự thiêng liêng của tình mẫu tử, về giá trị thật của gia đình, về sự thức tỉnh của những người trẻ để tìm về bình an dưới chân Phật, về cả những khó khăn trên đoạn đường tu học chốn thiền môn.

Và, những thứ tưởng giản đơn ấy để lại những điều thật sự sâu sắc, thiêng liêng mà đôi khi con người vội vã lãng quên. Hãy trở về, khi còn có thể! Hãy hiểu, để thương!