fbpx

Thơ tự chọn: Phan Huyền Thư

Phan Huyền Thư 

Hội viên Hội nhà văn Việt Nam 2008

Hội viên Hội điện ảnh  Việt nam 2002

Hội viên Hội nhà văn Hà nội 2004

Sinh ngày mười chín tháng hai năm một chín bảy hai

Học nhạc từ nhỏ, theo truyền thống gia đình làm âm nhạc.

Sau khi tốt nghiệp trường âm nhạc Việt nam 1989, Thư học Văn khoa Đại học Tổng hợp Hà nội 1989-1993.  Bắt đầu kiếm sống bằng nghề hát phòng trà, viết báo, phê bình nghệ thuật đến năm 1999 thì chuyển sang làm phim tài liệu. Thư học đạo diễn phim tài liệu Artelier Varan, cộng hòa pháp 2004 -2006 và trở thành giảng viên điện ảnh trực tiếp tại trung tâm điện ảnh Trẻ. Thư trở thành Chuyên viên sáng tạo nghệ thuật và truyền thông từ năm 2011.

Phan huyền thư sống bằng việc viết và sản xuất các format chương trình truyền hình, điện ảnh, sân khấu và ca nhạc. Thư được người Pháp đào tạo chuyên nghiệp về đạo diễn điện ảnh hiện thực. Phim của Thư đã được hàng chục giải thưởng và tuyển chọn chiếu tại nhiều Liên hoan phim quốc tế và các trường đại học lớn trên thế giới.

Thơ và truyện ngắn của Thư đã có mặt trong hầu hết các tuyển tập giới thiệu thơ Việt nam bằng nhiều thứ ngôn ngữ : Anh, Pháp, Đức, Tây ban nha, Bồ đào nha, Italy, Hàn quốc, Nhật bản, Thụy điển…vv.  Văn và thơ của Thư cũng đến với môi trường hàn lâm tại các trường đại học danh tiếng trên thế giới và tại Việt nam, hơn hai chục công trình luận án và đề tài cao học văn chương đã dành cho thơ của Thư sự quan tâm đặc biệt. 

Đã xuất bản các tập thơ:

Nằm nghiêng – Nhà xuất bản Hội nhà văn. 2002

Rỗng ngực – Nhà xuất bản Lao động. 2007

Sẹo độc lập – Nhà xuất bản Văn Học  và công ty Nhã nam. 2014

Đạo Thơ. Nhà xuất bản Nhân Ảnh và Amazon.com phát hành .2018

Sắp xuất bản tập truyện ngắn: Thạch sùng gỗ  1993-2020

Quan niệm: Sáng tạo thi ca là qúa trình trưởng thành về nhận thức, trải nghiệm, phát minh và phủ nhận các khái niệm và giá trị ngôn từ. Đó thực sự là tinh hoa của nghiệm sinh, nhục cảm và trí tuệ. Với riêng tôi, thơ chưa bao giờ là cuộc chơi. Thơ, chính là luân hồi.

T.Ù.Y

Vâng,

thì tuỳ!

Tuỳ

là đừng làm, nếu không thích !

Tuỳ

là cứ làm miễn là thích!

Hoặc

chẳng cần thích, vẫn làm…

Mình bắt đầu nghĩ :

Thực ra mình có thể

“tuỳ thật là tuỳ “

được không nhỉ?

Đã không biết thế nào là tuỳ

thì đừng có tuỳ chỉ vì tuỳ!

Tuỳ,

Vâng, thì tuỳ…!!!

Nhưng

chỉ một thán từ của tri kỷ,

cũng khiến ta lặng người suy nghĩ.

Nhanh chậm

dại khôn

thiệt hơn

bao dung và cay nghiệt…

Đời,

suy đến cùng kiệt,

cũng chỉ dằng dặc

một chữ:

Tuỳ !

          6/7/2016

L.Ặ.N.G

Một người lạ bảo tôi:

Đọc thơ chị nặng vì phải suy nghĩ.

Một người quen bảo tôi:

Đọc thơ bạn thấy đời vô thường.

Một người thân khẽ khàng:

Đọc em, chị thấy rõ cái ác đức hạnh.

Một tri kỷ ngậm ngùi :

Sao thấy sợ cái đúng lưu manh…

Bạn ơi,

Đọc hay không đọc đâu phải điều tôi cần.

Sợ hay không sợ đâu phải điều tôi muốn…

Thế giới hàng ngày tôi đang sống,

khiến tôi phải lặng người nghĩ suy .

Lặng.

Chọn việc thật cần

và bắt tay làm

không bi bô như đứa trẻ con

khoe mình vừa làm được việc tốt.

Lặng.

Nhắc mình:

bớt soi gương mỗi sớm

để tự nhìn vào chính mình chân thật,

xem nỗi buồn có tầm thường quá không

niềm khát vọng có viển vông,vị kỷ

kiến văn mình có vụn vặt triết lý…

Lặng.

Và nhìn.

Ngoài kia biển Đông uất nghẹn.

Trên núi cao trẻ con rét mướt.

Trong góc tối người già bệnh tật.

Gần ngay đây những người mẹ ngất lịm

vì nhịn ăn đóng tiền học,

và nhịn mặc để đưa con đi thi.

Những người ông, người bà

đi xin sữa, nhặt lon nuôi cháu.

Người cha bán nhà

xuống ống cống ngủ qua đêm

chờ ngày các con ra trường xin được việc.

Lặng.

Để thấy.

Mọi khổ đau đều hiện thực ,

họ mưu sinh bằng những việc cần nhất,

không giả vờ ngây ngô thắc mắc:

” Đất nước mình lạ quá phải không anh?”

Lặng.

Để hành động.

Bạn ơi,

khi uống một cốc bia,

hút một điếu thuốc,

mua một bó hoa đẹp,

như chiếc vé số cảm xúc

vô thưởng vô phạt…

Bạn đừng quên thưởng thức nó

trong vị đắng cay của khổ đau và tuyệt vọng

từ hàng triệu cặp mắt đang lặng nhìn…

Cũng như

khi đối diện với trang giấy trắng,

tôi luôn tự nhắc mình

điều rất thật:

Ẩn sau mỗi câu thơ đẹp

cẩn có một khoảng lặng

đủ để nghe thấy

tiếng nhân sinh

thở dài.

          14/07/16

T.Ô.I.X.I.N.L.Ỗ.I

Vì muốn tiết kiệm cho tôi sự khinh miệt

muốn giữ cho bạn những suy nghĩ đẹp

muốn giữ cho người đàn ông của tôi sự độ lượng

muốn giữ cho người đàn bà của bạn sự dịu dàng

muốn giữ cho những đứa trẻ tôi sinh ra niềm tin vào sự chân thật

muốn giữ cho những đưa trẻ bạn sinh ra sự nhân từ

muốn những bạn văn thông đầu ngòi bút với động mạch chủ

muốn người biết đọc không phải dùng thuốc kích thơ.

Thơ ?

Có khi nào bạn thấy

một sợi dây máu bỗng nhiên hóa thạch

xuyên từ góc trán bên phải xuống tận đáy tâm thất trái?

Tôi xòe tay hứng một sát na nóng hổi

hạt bụi hồng bối rối

ẩn mình

núp giữa một khe mơ.

          21.10. 2016

H.O.A.N.G.V.U

Thuyền không chở đạo mà chở đức tin

Càng nhiều người ngộ thuyền càng nhẹ tênh

Nhân gian là dòng sông vô định

cuồn cuộn những thể đơn bào

ba mươi sáu vạn năm ánh sáng

cập được bến luân hồi những hư hao…

Này anh

Này chị

Này bạn

Này em

Ta cùng xuống thuyền…

Chia tay từ bến nhớ

gặp lại ở bến quên

ba mươi sáu vạn năm nữa

cho dù thế nào hãy cứ ngước mắt lên….

Ngước lên,

ngửa mặt lên

vươn ngực lên

kiễng chân lên

giang tay lên bay lên…

Trí tuệ là nguồn dưỡng sinh

phục hồi sự chết của não

thần thức là ngọn lửa lục đạo

lập lòe trôi giữa dòng sông băng…

Tôi cứ nghĩ mình đã có thuyền

tôi cứ mơ mình sẽ cập bến

tôi cứ ngỡ mình có mái chèo

tôi cứ tưởng mình không cô độc

tôi xác tín một hiện tiền, hiện kiếp

hoang vu….

Này sương mù

Này gió thoảng

Này khói lạnh

Này lửa xanh…

Nào, ta trôi xuôi dòng…

Ba mươi sáu vạn năm ánh sáng

báo về một tiếng sáo thiên thai.

Thanh thản.

Đừng ngoái đầu lại

người ơi.

          Rằm tháng Bảy- Bính Thân

          (17/08/2016)

N.G.H.Ệ.S.Ĩ

Trong quán khuya

tiếng đàn anh nức nở

ngẫm phận buồn

lạc lõng giữa nhân gian

Đôi chân chùng

trong xiềng xích siêu hình.

Để đứng được

chân phải luôn chạm đất

đừng viển vông lãng mạn

cơm áo chẳng thèm đùa

nhưng cũng chưa bao giờ

tri kỷ với khách thơ.

Giữa đêm trường

ngòi bút anh nóng bỏng

tuôn ra thác lũ ngôn từ

vần thơ khát đuổi đeo cánh rừng mơ .

Hiện thực cuộc đời

là nồi bánh chưng xanh

hoa đào thắm rung rinh cành nhuận bút.

Gió Bấc về,

ấm lòng anh lội ngược

dòng khen thưởng, tổng kết, vinh danh

nhức nhối trong lòng anh bao vết thương

tự bạo động bằng tư tưởng gạch đá.

Về thắp nén nhang

trước ban thờ gia tiên những ngày Tết

sao lòng nghe trống rỗng bâng khuâng…

Thênh thang những đại lộ công danh

những tràng vỗ tay

kết nạp tán dương, xoa đầu, tâng bốc

đón nhau gia nhập đội ngũ tinh hoa, xung kích…

Tự do của anh

độc lập của anh

hạnh phúc của anh

tự biệt giam trong đầu.

Đừng hỏi đời mình

“kiệt tác đang ở đâu?”

          15.1.2020

N.G.Ộ.N.H.Ậ.N

N.G.Ộ.N.H.Ậ.N

Chúng ta không thể vuốt thẳng dòng sông

hoặc là lượt phẳng phiu những gì đang tồn tại trên mặt

đất để dán lên quả địa cầu ngày đêm đang quay tít.

Sẽ có tiếng thuyết minh của robot

mỗi khi chạm đầu bút cảm ứng vào bất kỳ điểm nào đang trôi.

Trí tuệ nhân tạo.

Cảm xúc nhân tạo

Giọng nói nhân tạo

và một trái tim máy đang đập.

Dòng máu

bơ vơ lưu vong khắp cơ thể

đi và về

lên rồi xuống.

Ngay cả khi trượt qua đường hầm hưng phấn nhất

các ánh sáng nhiễu loạn tín hiệu giao thoa

sóng rung động và cũng đầy kích động

não đang trong trạng thái tiệc tùng, thắng cuộc

Hay là khi len lỏi xuống tận đầu ngón chân

nơi luôn phải mím chặt vào trọng lực

để cân bằng mà đứng thẳng giữa đời…

Huyết thanh hay hồng cầu cũng vô cảm như nhau.

Chúng ta đều biết,  những ngôi sao

cho dù bao nhiêu cánh đều là điều bịa đặt.

Họ mô phỏng những thứ nhìn thấy bằng mắt

rồi ép cho thành mặt phẳng

tinh cầu thiên thạch hành tinh mặt trăng

hay cả vũ trụ này đều vô dạng…

Làm sao có thể vẽ được

những ánh sao đến với chúng ta hàng chục triệu năm

ngay cả khi hành tinh ấy đã lịm tắt ?

Vì thế,

khi những người đàn ông ở bộ lạc hí hửng

đang say sưa một cuộc đi săn

và giải mã đôi mắt tuyệt vọng của một con thú hoang

bởi vòng quay chậm rãi trên ngọn lửa BBQ hồng rực.

Khi những người đàn bà ở bộ lạc hoang mang

đang thì thầm về thần dược cải lão hoàn đồng

làm hồng nhũ hoa hay phẫu thuật thu gọn âm hộ

kỷ nguyên của công nghệ phòng the…

Khi những đứa trẻ chưa thể đọc thông viết thạo

đã chinh phạt những đế chế siêu nhân

hay đào trơ trọi những mỏ kim cương, mỏ vàng, mỏ bạc

và chặt phá tan hoang những khu rừng playing games trong máy tính bảng …

Khi loài người

đang cuống cuồng đào bới từng nghĩa địa

dồn các bộ xương mục nát dưới đất vào những đài hoả táng

để quy hoạch giành giật cho mình từng mẩu đất sinh tồn…

Khi chúng ta

đang canh chừng nhau

cai trị nhau

tiêu diệt nhau

nhân danh hoà bình và tiến bộ

nhân danh phát triển và bảo vệ

ngôi nhà thiêng liêng nhất là trái đất…

Vũ trụ lặng thầm

cần mẫn những big bang…

          03.03.2020

nguồn: baovannghe.com.vn