Trong rất nhiều những bộn bè thở than của cõi người ta, Võ Thị Xuân Hà luôn tìm thấy câu chuyện để kể – hay chính tác giả toan gắn mình vào với những cuộc đời – tiểu thuyết kia để mà sắm vai người thuật lại như một niềm hạnh ngộ.

Nhà xuất bản: NXB Trẻ
Không miêu tả một cái “có thật mà là một ấn tượng về sự “có thật”, “các nhân vật có thật” của chị, vì thế, cứ hiện ra rồi nhòa đi ngay trong một làn sương mỏng chập chờn tiểu thuyết. Họ dở dang đến rồi đi trong bóng chiều nghiêng thấp, võ vàng thương nhớ một quãng đời tưởng đã xa xôi. Cái phôi pha không thể cưỡng lại của kiếp người lan chuyển từ mẩu chuyện này sang mẩu chuyện khác, từ mảnh đời này sang mảnh đời khác, xâm lấn tâm trí người đọc bằng một tiết tấu cảm xúc vừa phải. Và Võ Thị Xuân Hà cứ thế gieo neo đi về trong cõi ấy…

Có thể bạn muốn xem
Người chết thuê
Vầng trăng máu
Khép cửa đọc sách những ngày phong tỏa
Ông bố treo biển ‘không hỏi thăm cháu gái chưa chồng’ lên bìa sách.
Từ điển Việt – Bồ – La và các cứ liệu liên quan
Phụ Nữ và Tự Do
Vì sao công nghệ phát triển nhưng đi du lịch vẫn cần có bản đồ giấy?
Nước Mỹ (Kẻ mất tích) – Hành trình kiếm tìm tự do của kẻ lưu vong cô độc
Phía Bên Kia Nửa Đêm