Dù ăn đã quen miệng, nhiều người vẫn chưa biết viết tên của món hủ tíu/hủ tiếu sao cho đúng chính tả.

“Hủ tiếu” hay “hủ tíu”, theo Vương Hồng Sển (Sài Gòn Tạp Pín Lù), vốn là một món ăn của người Triều Châu, tên gốc là “củi tíu”. Trong đó, “củi” nghĩa là quế, “tíu” là nhỏ. “Củi tíu” hiểu là bánh bột cọng nhỏ, có mùi quế. Đây là một món ăn với thịt heo, tôm tơi, gan heo… Sau này, người dân đọc trại “củi tíu” thành “hủ tíu”.
Tuy nhiên, trong Từ điển tiếng việt: 41.300 mục từ, GS. Hoàng Phê lại ghi nhận “hủ tiếu”. Nghĩa là một “món ăn làm bằng bột gạo với thịt lợn, tôm băm, chan nước dùng hoặc xào khô”.
Tương tự, Đại từ điển tiếng Việt (1999) cũng giải thích “hủ tiếu: món ăn phổ biến ở Nam Bộ, có gốc từ món ăn của người Hoa, có bánh trắng, sợi nhỏ và giòn hơn bánh phở, thơm mùi tôm khô, vị ngọt”.
Tóm lại, “hủ tíu” là từ gốc được phiên âm từ tiếng Triều Châu còn “hủ tiếu” là từ được ghi nhận vào từ điển với tư cách toàn dân. Ngày nay người ta chấp nhận cả hai cách viết “hủ tíu” lẫn “hủ tiếu”.
nguồn:https://znews.vn/hu-tieu-hay-hu-tiu-post1457745.html

Có thể bạn muốn xem
6 cuốn sách truyền cảm hứng cho âm nhạc cổ điển
Làm chủ cuộc chơi, thay đổi cuộc đời
Hội sách cũ Hà Nội tháng 9
Nợ nước non – được viết từ tình yêu thiêng liêng dành cho Bác
Chuyện làng ven sông
Cô bé 10 tuổi dịch sách khoa học – lịch sử
Tiếp tục hành trình đến với người khuyết tật: Lan tỏa tri thức, kết nối yêu thương
Giải thưởng Sách Quốc gia lần thứ 5 chỉ tìm được 1 giải A
Ở tuổi gần 90, nhà văn Ma Văn Kháng ra mắt sách về xây dựng, chỉnh đốn Đảng