Sài Gòn chiều mưa đổ
chất ngất nỗi bơ vơ
trong lòng người giông tố
bước chân qua dại khờ
Em còn duyên nợ gì?
sao níu chân ở lại
gió luyến tiếc điều chi
chiều nay xao xác mãi…
Hãy đưa em trở về
ngôi nhà xưa vị cũ
như người già về quê
như trẻ thơ vừa ngủ
Giọt mưa rơi xứ lạ
không khóc cũng chẳng cười
người nửa thật nửa giả
trong héo ngoài vẫn tươi
Góc phố chiều cô độc
câu thơ nguệch ngoạc buồn
khói bay vương bờ tóc
mắt cay nồng xót thương!
Tác giả: nhà thơ Vương Thiên Nga
nguồn: http://netvietnet.org

Có thể bạn muốn xem
Cách lập danh sách đọc hàng năm
Hà Nội giành chính quyền trong Cách mạng Tháng Tám
Đỗ Hữu – Một nhà thơ tài hoa
LÀM GIÀU THEO CÁCH “BÁ ĐẠO”
Cú Sốc Tương Lai
Hiện Tượng Con Người
Niềm đam mê khiến đại văn hào Mark Twain từ giàu sang rơi vào vỡ nợ
Kỹ năng đối diện hiểm nguy
Kinh doanh nhỏ, thu lời lớn