Sài Gòn chiều mưa đổ
chất ngất nỗi bơ vơ
trong lòng người giông tố
bước chân qua dại khờ
Em còn duyên nợ gì?
sao níu chân ở lại
gió luyến tiếc điều chi
chiều nay xao xác mãi…
Hãy đưa em trở về
ngôi nhà xưa vị cũ
như người già về quê
như trẻ thơ vừa ngủ
Giọt mưa rơi xứ lạ
không khóc cũng chẳng cười
người nửa thật nửa giả
trong héo ngoài vẫn tươi
Góc phố chiều cô độc
câu thơ nguệch ngoạc buồn
khói bay vương bờ tóc
mắt cay nồng xót thương!
Tác giả: nhà thơ Vương Thiên Nga
nguồn: http://netvietnet.org

Có thể bạn muốn xem
Hà Hương Sơn – cây xương rồng nở hoa
Đức phật kể con nghe tập 1
Bắt đầu cất lên tiếng cười
Tư duy đạo đức
Việt Nam mua bản quyền hồi ký Hoàng tử Harry
Ocean Vương muốn dừng lại đúng lúc hơn là sáng tác không ngừng
Sách thành xa xỉ phẩm ở Thổ Nhĩ Kỳ
Làm sạch tâm hồn – Các bài thiền tập
Sống như ngày mai sẽ chết