Sài Gòn chiều mưa đổ
chất ngất nỗi bơ vơ
trong lòng người giông tố
bước chân qua dại khờ
Em còn duyên nợ gì?
sao níu chân ở lại
gió luyến tiếc điều chi
chiều nay xao xác mãi…
Hãy đưa em trở về
ngôi nhà xưa vị cũ
như người già về quê
như trẻ thơ vừa ngủ
Giọt mưa rơi xứ lạ
không khóc cũng chẳng cười
người nửa thật nửa giả
trong héo ngoài vẫn tươi
Góc phố chiều cô độc
câu thơ nguệch ngoạc buồn
khói bay vương bờ tóc
mắt cay nồng xót thương!
Tác giả: nhà thơ Vương Thiên Nga
nguồn: http://netvietnet.org

Có thể bạn muốn xem
Herbert von Karajan: Người lập cả đế chế âm nhạc
Kiệt tác “Quẫn”được tái hiện bằng ngôn ngữ hiện đại
Chiếc bàn ủi con gà nhà tôi
Tàn Tuyết: Tiếng nói độc đáo của văn học đương đại Trung Quốc
Bài ca về sự vươn lên tìm tự do
Điên lên vì trai
Learning about the Stock Market | by Wall Street Survivor
Trưởng Thành Khi Biết Khoan Dung
Cuốn sách đánh thức sự tử tế của ‘thiên thần 6 chân’ Trần Trà My